Từ Đống Đổ Nát, Tôi Sống Lại Rực Rỡ
Chương 14
Tôi không có thời gian, cũng không còn hứng thú quay đầu nhìn lại những mảnh vỡ phía sau.
Dự án “Vân Mộng Trạch” bước vào giai đoạn thi công toàn diện.
Tôi, Cố Ngôn và cả đội ngũ dồn toàn bộ nhiệt huyết vào đó.
Gần như ngày nào chúng tôi cũng có mặt ở công trường, nhìn từng bản vẽ do chính tay mình tạo ra, dần dần biến thành những công trình thật sự vươn lên từ mặt đất.
Cảm giác thành tựu ấy, không thứ gì có thể thay thế được.
Mối quan hệ giữa tôi và Cố Ngôn, cũng âm thầm thay đổi trong những ngày cùng nhau chiến đấu ấy.
Chúng tôi không còn chỉ là đối tác trong công việc.
Chúng tôi cùng đội mũ bảo hộ, đứng giữa công trường bụi mù để bàn bạc bản vẽ.
Cũng cùng nhau trong văn phòng lúc nửa đêm, chia nhau một ly cà phê và một ý tưởng.
Chúng tôi cùng tranh luận đến cùng với bên thi công vì một chi tiết hoàn hảo.
Cũng cùng nhau, khi dự án đạt được bước tiến lớn, cười vang giữa công trường trống trải như hai đứa trẻ.
Tôi nhận ra mình ngày càng quen với việc có anh bên cạnh.
Quen với sự điềm đạm, tinh tế và cả sự hài hước của anh.
Cũng quen với ánh mắt dịu dàng và đầy tán thưởng mỗi khi anh nhìn tôi.
Hôm đó là ngày công trình “Bậc thang lên trời” — điểm nhấn trung tâm của quảng trường — chính thức cất nóc.
Đó là phần tôi tâm đắc nhất trong toàn bộ thiết kế.
Những dải lụa đỏ được treo lên điểm cao nhất.
Tôi và Cố Ngôn đứng từ xa nhìn lại.
Chiếc cầu thang xoắn ốc màu trắng vươn lên giữa nền trời xanh và mây trắng, đẹp đến mức như một giấc mơ không có thật.
“Ôn Tình.”
Cố Ngôn đột nhiên gọi tên tôi.
Tôi quay sang nhìn anh.
Ánh mắt anh phản chiếu bầu trời, mây trắng, và cả công trình mà chúng tôi cùng tạo ra.
Cũng phản chiếu một phiên bản mới của tôi — rạng rỡ và tự do.
“Đợi đến ngày dự án hoàn thành…”
Giọng anh rất nghiêm túc.
“Chúng ta cùng đi du lịch nhé?”
“Không phải vì công việc, cũng không phải đi khảo sát.”
“Chỉ là… chúng ta, hai người.”
Tim tôi khẽ lỡ một nhịp.
Tôi nhìn anh, nhìn rõ trong ánh mắt ấy — sự chờ đợi, chân thành và không hề che giấu.
Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rồi.
Anh không còn mời một người hợp tác.
Anh đang mời một người… để cùng đi hết quãng đời còn lại.
Tôi bật cười.
Nụ cười khiến khóe mắt hơi nóng lên.
Ba năm qua, tôi đã đi qua một đường hầm dài, tối đến nghẹt thở.
Tôi từng nghĩ, phía cuối đường hầm ấy… chẳng có gì cả.
Chỉ là một vùng hoang tàn đổ nát.
Nhưng đến hôm nay tôi mới nhận ra.
Ngay trên mảnh đất tưởng như đổ nát ấy…
Đã có người âm thầm trồng sẵn cho tôi… cả một bầu trời sao rực rỡ.
Tôi nhìn anh, gật đầu thật mạnh.
“Được.”
“Tôi hứa.”
Phía sau chúng tôi là một thị trấn mới đang dần hình thành.
Phía trước là một tương lai rực rỡ không có điểm dừng.
Tôi biết…
Hành trình đẹp nhất của Ôn Tình — hành trình đáng mong chờ nhất —
mới chỉ vừa bắt đầu.
19
Tiến độ của “Vân Mộng Trạch” giống như một bản nhạc hành khúc rộn ràng.
Còn tôi và Cố Ngôn… là hai giai điệu hòa hợp nhất trong bản nhạc đó.
Cuộc sống của chúng tôi gần như bị công việc lấp đầy hoàn toàn.
Ban ngày là công trường, ban đêm là văn phòng.
Hai nơi ấy… trở thành thế giới của chúng tôi.
Chúng tôi cùng đội mũ bảo hộ giống nhau, đi giữa rừng bê tông và thép.
Cũng cùng nhau dưới ánh đèn bàn vẽ lúc nửa đêm, chia chung một bình cà phê và một cái ngáp.
Thời gian trôi nhanh giữa những bản vẽ và mô hình.
Bận rộn, vất vả… nhưng tràn đầy niềm vui sáng tạo.
Mối quan hệ giữa chúng tôi… cũng lặng lẽ thay đổi trong những tháng ngày kề vai sát cánh đó.
Chúng tôi không chỉ nói về kiến trúc.
Chúng tôi bắt đầu nói về âm nhạc, phim ảnh, những chuyến đi.
Tôi bất ngờ phát hiện… chúng tôi thích cùng một ban nhạc.
Muốn đến cùng một nơi.
Thậm chí… còn ghét cùng một loại rau.
Sự đồng điệu ấy… cao đến mức khiến người ta choáng ngợp.
Và cũng đủ khiến tim người ta rung động.
Tối hôm đó, bản phối cảnh cuối cùng của dự án… cuối cùng cũng hoàn thành.
Cố Ngôn chiếu nó lên màn hình lớn trong phòng họp.
Một thị trấn đẹp đến mê hoặc, như bước ra từ giấc mơ, hiện ra trước mắt chúng tôi.
Ánh đèn lấp lánh, mặt nước gợn sóng.
Những “đám mây” trắng phát sáng dịu dàng giữa bầu trời đêm.
Cầu thang dẫn lên bầu trời… lặng lẽ vươn lên giữa trung tâm, hướng về dải sao vô tận.
Đó là tâm huyết của chúng tôi.
Là “đứa con” chung của chúng tôi.
Mọi người trong studio đã về hết từ lâu.
Phòng họp rộng lớn… chỉ còn lại hai chúng tôi.
Và giấc mơ rực rỡ trước mắt.
Chúng tôi lặng lẽ nhìn, không ai nói gì.
Không khí… trôi chậm, ấm áp, và đầy thấu hiểu.
Không biết qua bao lâu.
Cố Ngôn nhẹ nhàng tắt máy chiếu.
Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Chỉ còn ánh trăng và ánh đèn thành phố hắt vào từ cửa kính lớn.
Vẽ lên gương mặt anh — rõ ràng mà dịu dàng.
Anh quay sang nhìn tôi.
Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng đến mức khiến người ta không thể né tránh.
“Ôn Tình.”
Giọng anh rất khẽ… nhưng đầy nghiêm túc.
“Chúng ta đã cùng nhau xây dựng tất cả những điều này.”
“Từ con số không… đến rực rỡ như bây giờ.”
“Vậy…”
“Cuộc đời chúng ta… có thể cũng như thế không?”
Tim tôi đập mạnh một nhịp.
Tôi nhìn anh… không nói gì.
Chỉ cảm thấy nhịp thở mình… bắt đầu rối loạn.
Anh bước lại gần.
Khoảng cách giữa chúng tôi… gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương gỗ sạch sẽ trên người anh.
“Anh không muốn… chỉ là đối tác của em.”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ một, rõ ràng nói ra.
“Anh muốn trở thành… phần kết cấu chịu lực quan trọng nhất trong bản thiết kế tương lai của em.”
“Anh muốn cùng em xây dựng từng không gian của quãng đời còn lại.”
“Vẽ nên từng đường chuyển động… của tương lai chúng ta.”
“Ôn Tình, em có đồng ý không?”
Anh không nói “anh yêu em”.
Anh dùng thứ ngôn ngữ… chỉ những người làm kiến trúc như chúng tôi mới hiểu.
Lãng mạn nhất.
Cũng kiên định nhất.
Kết cấu chịu lực.
Đó là phần cốt lõi của một công trình.
Là thứ chống đỡ toàn bộ mọi thứ.
Mắt tôi lập tức nóng lên.
Tôi nhìn anh, nhìn vào ánh mắt đầy chân thành và dịu dàng ấy.
Rồi gật đầu thật mạnh.
Dùng hết tất cả dũng khí.
“Em đồng ý.”
Anh cười.
Nụ cười như một đứa trẻ vừa có được cả thế giới.
Anh đưa tay, nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng.
Vòng tay anh ấm áp, vững vàng.
Mang theo cảm giác an toàn đến lạ.
Tôi tựa vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đập.
Chậm rãi.
Mạnh mẽ.
Gõ từng nhịp… vào tim tôi.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng dịu như nước.
Tôi biết.
Bản thiết kế cuộc đời tôi…
cuối cùng cũng tìm được mảnh ghép hoàn hảo nhất.