Từ Đống Đổ Nát, Tôi Sống Lại Rực Rỡ
Chương 9
12
Giải quyết xong cuộc gọi của Chu Lệ, tâm trạng tôi không hề bị ảnh hưởng.
Ngược lại… còn khiến tôi càng thêm quyết tâm, phải bắt đầu cuộc sống mới thật nhanh.
Sáng hôm sau, tôi gọi cho luật sư Trần.
Tôi nói ngắn gọn về việc Chu Lệ đe dọa mình.
“Luật sư Trần, giúp tôi soạn một văn bản pháp lý.”
“Nếu phía nhà họ Chu còn tiếp tục quấy rối hoặc bôi nhọ tôi… thì lập tức gửi đi.”
“Và anh giúp tôi theo dõi luôn tình hình dư luận trên mạng.”
“Tôi không muốn tên mình… lại bị kéo chung với những người đó.”
Luật sư Trần đáp rất dứt khoát.
“Cô yên tâm, tôi sẽ xử lý.”
“Việc của cô bây giờ… là sống cuộc đời của mình.”
Có người chuyên nghiệp lo phần chuyên môn…
Cảm giác thật sự rất an tâm.
Cuối cùng, tôi cũng có thể hoàn toàn… bỏ lại quá khứ phía sau.
Tôi dành trọn một ngày.
Lục lại tất cả bản vẽ, mô hình, giải thưởng từ thời đại học.
Những thứ từng bị tôi cất kín… giờ được lau sạch, bày lại trước mắt.
Nhìn những thiết kế còn non… nhưng đầy cảm hứng.
Tôi như thấy lại chính mình của năm đó.
Một Ôn Tình rực rỡ… tin vào tương lai.
Tôi làm lại CV.
Làm lại portfolio.
Rồi mở các trang tuyển dụng.
Nhưng tôi không định quay lại guồng làm việc cố định ngay.
Tôi muốn bắt đầu từ những dự án nhỏ.
Tìm lại cảm giác trước đã.
Đúng lúc đó.
WeChat của Cố Ngôn hiện lên.
Một bức ảnh.
Một chiếc ghế nằm có thiết kế rất đẹp.
Đường nét mềm mại, cực kỳ hợp gu của tôi.
Anh nhắn:
“Nhìn cái này… tự nhiên nghĩ đến khu vườn trên cao nhà cậu.”
“Tôi nghĩ nó sẽ rất hợp.”
Tôi bật cười.
Gu của anh… vẫn luôn trùng với tôi như vậy.
Tôi gửi lại một icon cảm ơn.
Rồi tiện tay gửi luôn CV và portfolio cho anh.
“Kiến trúc sư Cố xem giúp tôi đi.”
“Trình độ hiện tại… còn đủ sống trong nghề không?”
Chỉ là nói đùa.
Nhưng anh lập tức gọi lại.
“Tôi vừa xem xong portfolio của cậu.”
Giọng anh có chút kích động.
“Ôn Tình, cậu khiêm tốn quá rồi.”
“Những tác phẩm thời đại học của cậu… đến bây giờ vẫn thuộc top đầu.”
“Đặc biệt là đồ án ‘Nhà thờ ánh sáng’… tôi vẫn nhớ rõ.”
“Cậu không cần làm mấy dự án nhỏ lẻ.”
“Cậu cần một sân khấu đủ lớn để thể hiện mình.”
Tôi bị anh khen đến hơi ngại.
“Anh nói quá rồi.”
“Bao nhiêu năm rồi…”
Anh im lặng vài giây.
Rồi nói, rất nghiêm túc.
“Ôn Tình, tôi không tâng bốc.”
“Tôi nói thật.”
“Studio của tôi vừa nhận một dự án.”
“Quy hoạch tổng thể một khu du lịch văn hóa ở phía tây thành phố.”
“Quy mô rất lớn… và cũng rất khó.”
“Chúng tôi đang thiếu một người đủ năng lực để đứng mũi chịu sào.”
“Tôi nghĩ đến cậu đầu tiên.”
Tim tôi đập mạnh.
Quy hoạch cả một khu du lịch?
Đó là cơ hội… mà bất kỳ kiến trúc sư nào cũng mơ ước.
Nhưng cũng là thử thách khổng lồ.
Tôi… có làm được không?
Ba năm trống rỗng đó… có kéo tôi lại không?
Có lẽ anh nhận ra sự do dự của tôi.
“Đừng lo.”
Giọng anh trầm xuống, rất chắc chắn.
“Tôi không mời cậu đến làm thuê.”
“Tôi muốn mời cậu làm đối tác.”
“Góp vốn bằng chuyên môn… cùng tôi làm dự án này.”
“Tôi tin cậu, Ôn Tình.”
“Giống như ngày xưa… tôi luôn tin cậu sẽ làm tốt hơn tôi.”
Đối tác.
Hai chữ đó… đánh tan mọi do dự trong tôi.
Đây không phải sự thương hại.
Mà là sự công nhận.
Một kiến trúc sư… dành cho một kiến trúc sư khác.
Tôi siết chặt điện thoại.
Máu trong người như bùng cháy.
“Được.”
Giọng tôi vang lên, chắc chắn.
“Cố Ngôn.”
“Hợp tác vui vẻ.”
Bên kia… anh bật cười.
“Rất vui được hợp tác… đối tác của tôi.”
Cúp máy.
Tôi bước ra trước cửa sổ.
Ngoài kia… mặt trời mới đang từ từ nhô lên.
Ánh sáng trải dài khắp thành phố.
Tôi biết.
Cuộc đời của Ôn Tình…
Từ giây phút này.
Chính thức bước sang một chương mới.
13
Việc hợp tác giữa tôi và Cố Ngôn… tiến triển nhanh đến mức ngoài sức tưởng tượng.
Ngay ngày hôm sau, tôi theo địa chỉ anh gửi, lái xe đến studio của anh.
Nằm trong một khu sáng tạo mới ở phía đông thành phố.
Nơi đây được cải tạo từ nhà xưởng cũ, mang đậm chất công nghiệp pha lẫn nghệ thuật hiện đại.
Studio của Cố Ngôn chiếm trọn một tòa nhà ba tầng ở vị trí trung tâm.
Không biển hiệu phô trương.
Chỉ có một bức tường bê tông xám, trên đó là hai chữ cái kim loại mảnh, đen tuyền.
GY.
Cố Ngôn.
Đơn giản.
Mạnh mẽ.
Đầy tự tin của một nhà thiết kế.
Tôi đẩy cửa kính bước vào.
Một không gian trung tâm cao gần mười mét mở ra trước mắt.
Ánh sáng đổ xuống từ giếng trời, phủ kín toàn bộ khu vực.
Tường trắng.
Sàn gỗ sáng.
Đường nét kim loại đen.
Không thừa một chi tiết.
Vẻ đẹp đến từ chính cấu trúc và ánh sáng.
Đó là phong cách của anh.
Cũng là của tôi.
Một cô gái trẻ mặc đồ công sở bước tới.
“Xin chào, cô là Ôn Tình phải không ạ?”
Tôi gật đầu.
“Đúng rồi.”
Cô ấy cười rất tươi.
“Chào cô, em là Lâm Khê, trợ lý của sếp Cố.”
“Sếp đang họp trên tầng, em dẫn cô tham quan trước nhé.”
Cô đưa tôi đi một vòng.
Tầng một là khu làm việc mở và phòng chế tác mô hình.
Các nhà thiết kế trẻ đang chăm chú làm việc.
Người ngồi trước máy tính, người đứng bên bàn dựng.
Họ nhìn tôi, ánh mắt tò mò.
Lâm Khê giới thiệu từng người.
Tầng hai là phòng họp, kho tài liệu và một khu pantry cực lớn.
Có máy pha cà phê, tủ đồ ăn vặt, thậm chí còn có cả quầy bar nhỏ.
“Sếp nói… thiết kế tốt cần cà phê ngon và đầu óc thoải mái.”
Cô cười giải thích.
Không khí ở đây… tự do và đầy năng lượng.
Lên tầng ba.
Chỉ có hai phòng làm việc.
Và một phòng trưng bày lớn, đầy các mô hình dự án.
Lâm Khê chỉ vào phòng bên trái.
“Đây là phòng của sếp.”
Rồi chỉ sang phòng bên phải.
“Còn đây… là phòng sếp chuẩn bị cho cô.”
Tôi khựng lại.