Từ Đống Đổ Nát, Tôi Sống Lại Rực Rỡ

Chương 7



10

Cuộc gọi của Cố Ngôn… như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Gợn lên từng vòng sóng nhỏ.

Cuộc sống của tôi vừa mới được dựng lại từ đống đổ nát.

Sự yên tĩnh… là thứ tôi khao khát nhất.

Còn sự xuất hiện của anh… là một biến số.

Một biến số đến từ quá khứ… mà tôi không thể đoán trước.

Tôi cầm điện thoại, im lặng một lúc.

“Được.”

Tôi nghe chính mình trả lời, giọng nhẹ nhàng.

“Chào mừng anh đến thăm nhà mới của tôi.”

“Nhân tiện… giúp tôi xem còn chỗ nào cần chỉnh sửa không.”

“Tôi nhớ ngày xưa, điểm chuyên ngành của anh… lúc nào cũng hơn tôi một chút.”

Bên kia, Cố Ngôn bật cười, giọng trầm ấm, dễ nghe.

“Tôi không dám nhận là chỉ điểm.”

“Được cậu mời… đã là vinh hạnh rồi.”

“Chiều mai, ba giờ… được không?”

“Được.”

Chúng tôi hẹn xong thời gian.

Cúp máy, tôi nhìn màn hình điện thoại, hơi thất thần.

Những ký ức thời đại học… như thủy triều dâng lên.

Cố Ngôn.

Người luôn thích ngồi bên cửa sổ thư viện, đeo kính gọng vàng, lặng lẽ đọc sách.

Anh và tôi… là hai học sinh mà thầy cô tự hào nhất.

Cũng là đối thủ đáng gờm nhất của nhau.

Chúng tôi từng cùng thức đêm vẽ bản thiết kế, cùng tham gia các cuộc thi.

Cũng từng vì một ý tưởng… mà tranh luận đến đỏ mặt ngay trên lớp.

Ai cũng nghĩ… sau khi tốt nghiệp, chúng tôi sẽ ở bên nhau.

Ngay cả tôi… cũng từng có một chút mong chờ mơ hồ.

Nhưng rồi… mùa tốt nghiệp cũng là mùa chia ly.

Anh nhận học bổng toàn phần, đi sang bên kia bán cầu.

Còn tôi chọn ở lại… rồi gặp Chu Khải.

Quỹ đạo cuộc đời từ đó rẽ sang hai hướng.

Không ngờ nhiều năm sau… chúng tôi lại gặp lại theo cách này.

Tôi lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ rối ren.

Chỉ là gặp lại bạn cũ thôi.

Không có gì đặc biệt.

Tôi rót cho mình một ly rượu vang, đứng trước cửa kính lớn.

Bên ngoài, thành phố lên đèn, rực rỡ như một dải ngân hà.

Còn căn biệt thự trên sườn đồi của tôi… giống như ngôi sao sáng nhất trong đó.

Tôi không còn là Ôn Tình phải dựa vào đàn ông để sống.

Cũng không còn là Ôn Tình bị trói buộc bởi quá khứ.

Tôi là chính tôi.

Là nữ vương của cuộc đời mình.

Cánh cửa này… chỉ mở cho những người mang theo thiện ý.

Chiều hôm sau, tôi chuẩn bị sẵn trà bánh.

Đúng ba giờ, chuông cửa vang lên.

Tôi nhìn qua màn hình chuông cửa.

Cố Ngôn đứng trước cửa.

Anh đã thay đổi.

Không còn là cậu thiếu niên gầy gò năm nào.

Anh mặc bộ vest xám nhạt vừa vặn, dáng người thẳng tắp.

Nét non trẻ đã biến mất, thay vào đó là sự chín chắn và điềm tĩnh của một người đàn ông trưởng thành.

Chiếc kính gọng vàng vẫn còn đó.

Sau lớp kính, đôi mắt sâu và sáng, mang theo nụ cười dịu dàng.

Tôi mở cửa.

“Lâu rồi không gặp, Cố Ngôn.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu đi.

“Lâu rồi không gặp, Ôn Tình.”

“Cậu… còn đẹp hơn trước.”

Lời khen trực tiếp, nhưng không hề khiến người ta khó chịu.

Ngược lại… rất dễ chịu.

Tôi mỉm cười, nghiêng người mời anh vào.

“Cảm ơn.”

“Vào đi, bên ngoài nóng.”

Anh bước vào phòng khách, ánh mắt lướt một vòng.

Mang theo sự đánh giá chuyên môn… và cả sự tán thưởng.

“Gu thẩm mỹ rất tốt.”

“Đơn giản, thoáng đãng, phân khu chức năng cũng hợp lý.”

“Không ai nghĩ… nơi này từng là một không gian khác.”

Tôi đưa cho anh một ly nước chanh.

“Sao anh biết nơi này từng khác?”

Anh nhận lấy, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay tôi.

Ấm áp, khô ráo.

“Tôi có nghe qua.”

Anh nói thẳng.

“Về cậu… và cả người chồng cũ.”

“Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn nói…”

“Cậu làm rất tốt.”

“Dù là căn nhà này… hay là cuộc đời của cậu.”

Tôi không ngờ anh lại nói thẳng như vậy.

Nhưng sự thẳng thắn ấy… lại không khiến tôi khó chịu.

Ngược lại, có một cảm giác nhẹ nhõm… như được thấu hiểu.

“Cảm ơn.”

Tôi ngồi xuống sofa đối diện anh.

“Vậy thì, kiến trúc sư Cố… bắt đầu làm việc đi.”

“Giúp tôi xem thử, ‘tác phẩm nghiệp dư’ này còn chỗ nào cần chỉnh sửa không?”

Anh cười.

“Được.”

Anh đứng dậy, thật sự bắt đầu xem xét từng không gian một cách nghiêm túc.

Rất tỉ mỉ.

Từ ánh sáng, hướng di chuyển… đến vật liệu, màu sắc.

Thỉnh thoảng, anh dừng lại, đưa ra những đề xuất cực kỳ chuyên môn… nhưng cũng đầy tinh tế.

Anh đề nghị tôi đập bức tường không chịu lực giữa phòng khách và ban công, thay bằng một hệ cửa kính toàn cảnh.

Như vậy không chỉ lấy thêm ánh sáng tự nhiên, mà còn khiến không gian trong nhà kéo dài ra tận khu vườn bên ngoài.

Anh cũng gợi ý mở một ô cửa sổ đứng ở phía tây phòng làm việc.

Anh nói, mỗi buổi chiều, ánh hoàng hôn sẽ tràn vào như một bức tranh sống, rơi xuống ngay bàn làm việc của tôi.

Tôi nghe, mắt dần sáng lên.

Những chi tiết ấy… tôi chưa từng nghĩ tới.

Nhưng lại chạm đúng vào gu thẩm mỹ sâu nhất trong tôi.

Anh hiểu tôi.

Hoặc có lẽ… anh hiểu thiết kế.

Chúng tôi như quay lại thời đại học.

Cùng nhau đi từng tầng, vừa đi vừa tranh luận.

Từ kết cấu công trình… đến nội thất.

Từ Baroque… đến tối giản.

Thời gian trôi đi lúc nào không hay.

Khi ánh chiều thật sự phủ đầy căn phòng…

Chúng tôi mới nhận ra… đã nói chuyện suốt cả buổi chiều.

Anh đứng trong ánh nắng, quay sang nhìn tôi.

Ánh sáng vàng phản chiếu qua lớp kính, lấp lánh.

“Ôn Tình.”

“Hả?”

“Cậu có từng nghĩ… quay lại nghề này không?”

“Tài năng của cậu… không nên bị chôn vùi trong bếp núc và hôn nhân.”

Lời anh nói… như một chiếc chìa khóa.

Mở tung cánh cửa đã bị khóa chặt trong lòng tôi từ rất lâu.

Đúng vậy.

Tôi là Ôn Tình.

Tôi từng là một kiến trúc sư… mang trong mình giấc mơ thiết kế.

Chương trước Chương tiếp
Loading...