Từ Đống Đổ Nát, Tôi Sống Lại Rực Rỡ
Chương 11
“Vậy nên… tại sao quảng trường của chúng ta… không thể là một giấc mơ?”
“Một giấc mơ về mây… và bầu trời.”
Tôi dùng những đường cong mềm mại… sắp xếp lại toàn bộ phân khu của Trương Bác.
Những khối vuông cứng nhắc… lập tức trở nên sống động.
“Mặt đất… chúng ta dùng đá mài xanh với sắc độ khác nhau, mô phỏng ánh nước.”
“Các cửa hàng… không còn xếp vòng cứng nhắc, mà phân tán như những viên sỏi ven hồ.”
“Phía trên… dùng kết cấu màng kéo trắng, tạo hình những đám mây.”
“Ban ngày… là mái che.”
“Ban đêm… là hệ ánh sáng.”
“Khi đèn bật lên… cả quảng trường sẽ như một biển mây phát sáng giữa trời đêm.”
“Mọi người bước vào… giống như đang đi trong một giấc mơ.”
Tôi dừng lại một nhịp.
“Còn điểm nhấn trung tâm…”
Tôi vẽ một đường xoắn ốc hướng lên.
“Không cần tượng.”
“Chỉ cần một cầu thang trắng… xoáy lên trời.”
“Không có điểm kết thúc.”
“Chỉ có bầu trời.”
“Tên của nó… là ‘Nấc thang lên trời’.”
“Nó là giấc mơ của nhà thơ năm đó.”
“Cũng là khát vọng tự do… của mỗi người đến nơi này.”
Tôi đặt bút xuống.
Phòng họp vẫn im lặng.
Mọi người nhìn vào bản phác thảo.
Một phương án…
Vừa giữ trọn chức năng.
Vừa có linh hồn.
Không còn là kiến trúc.
Mà là một giấc mơ.
Một lúc sau.
Tiếng vỗ tay vang lên.
Là Cố Ngôn.
Anh đứng dậy, nhìn tôi, ánh mắt không giấu được sự kích động.
Rồi tiếng vỗ tay lan ra.
Như sóng.
Cả phòng bùng nổ.
Những nhà thiết kế trẻ nhìn tôi… ánh mắt sáng rực.
Tôi quay sang Trương Bác.
Ông đứng lặng trước bảng.
Một lúc lâu… mới quay lại nhìn tôi.
Mọi hoài nghi trong mắt ông… đã biến mất.
Chỉ còn lại sự thán phục thật sự.
Ông gật đầu.
Rất chậm.
Rất chắc.
Tôi biết.
Từ giây phút đó…
Tôi đã thật sự đứng vững ở đây.
15
Phương án quảng trường… được thông qua tuyệt đối.
Tinh thần cả đội… bùng cháy.
Dự án vốn bị đình trệ… bắt đầu tiến lên với tốc độ đáng kinh ngạc.
Còn tôi… hoàn toàn trở lại trạng thái làm việc.
Mỗi ngày… như một con quay không ngừng nghỉ.
Họp.
Vẽ.
Trao đổi.
Khảo sát thực địa.
Bận rộn… nhưng đầy năng lượng.
Cảm giác dùng chính trí tuệ và đôi tay mình… tạo ra một thế giới mới.
Không gì có thể thay thế.
Sự ăn ý giữa tôi và Cố Ngôn… ngày càng rõ rệt.
Chúng tôi như hai người đã làm việc cùng nhau từ lâu.
Đôi khi chỉ cần một ánh nhìn… là hiểu ý.
Có lúc tranh luận đến đỏ mặt vì một chi tiết nhỏ.
Có lúc giữa đêm… vì một ý tưởng chung mà đập tay cười lớn.
Sự cộng hưởng trí tuệ ấy… khiến tôi cảm thấy sống trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Đêm đó, cả phòng thiết kế đều tăng ca.
Tôi và Cố Ngôn ở lại văn phòng.
Trước bản quy hoạch lớn… chỉnh sửa từng chi tiết cuối cùng.
Không gian yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng bút lướt trên giấy.
Và tiếng côn trùng ngoài cửa sổ.
Đột nhiên… điện thoại tôi reo.
Một số lạ.
Trong lòng tôi… chợt dấy lên cảm giác không lành.
Tôi nhấn nghe, bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia là giọng nữ mệt mỏi, máy móc.
“Xin hỏi… có phải cô Ôn Tình không ạ?”
“Tôi là y tá khoa nội trú, Bệnh viện Nhân dân số 1.”
Tôi hơi nhíu mày.
“Là tôi. Có chuyện gì vậy?”
Giọng y tá bên kia khựng lại một chút.
“Là thế này… bên chúng tôi có một bệnh nhân tên Trương Quế Phân… là… là mẹ chồng cũ của cô.”
“Bà ấy bị đột quỵ, đã nhập viện hơn nửa tháng.”
“Trước đó vẫn do con trai là Chu Khải và con gái Chu Lệ chăm sóc.”
“Nhưng từ hôm qua… chúng tôi không liên lạc được với họ nữa.”
“Chi phí điều trị… cũng đã bị nợ một tuần rồi.”
“Trong hồ sơ bệnh án, mục liên hệ khẩn cấp vẫn còn số của cô.”
“Nên chúng tôi muốn hỏi… cô có thể liên hệ được người nhà của bà ấy không?”
“Hoặc… cô có thể tạm thời ứng trước viện phí giúp không?”
Tôi lặng lẽ nghe.
Không biểu lộ cảm xúc.
Trương Quế Phân.
Chu Khải.
Chu Lệ.
Những cái tên ấy… giờ nghe như chuyện của một đời khác.
Xa lạ.
Mờ nhạt.
Hóa ra… họ vẫn để lại trong cuộc đời tôi một cái đuôi nhỏ, bẩn thỉu như vậy.
Tôi cầm bút, tiếp tục ghi chú lên bản vẽ.
Giọng bình thản như đang nói chuyện thời tiết.
“Chào cô.”
“Thứ nhất, tôi và Chu Khải đã ly hôn được một tháng.”
“Về mặt pháp lý, tôi không còn bất kỳ quan hệ nào với gia đình họ.”
“Vì vậy, tôi không có nghĩa vụ chi trả bất kỳ khoản nào.”
“Thứ hai, tôi cũng không có thông tin liên lạc của những người thân khác.”
“Tuy nhiên, tôi nhớ ở quê họ vẫn còn họ hàng xa.”
“Ví dụ như một người tên Chu Phú Quý, một người tên Chu Mãn Thương.”
“Bên cô có thể thông qua công an địa phương để liên hệ.”
“Thứ ba, vui lòng xóa số điện thoại của tôi khỏi danh sách liên hệ khẩn cấp.”
“Tôi không muốn nhận thêm những cuộc gọi tương tự.”
“Cảm ơn.”
Từng câu, từng chữ… rõ ràng, rành mạch.
Không có cảm xúc.
Giống như một luật sư đang xử lý một vụ việc… không liên quan đến mình.
Bên kia im lặng vài giây.
Rồi giọng y tá trở nên lúng túng.
“Vâng… được… chúng tôi hiểu rồi.”
“Xin lỗi vì đã làm phiền cô.”
Tôi không nói thêm gì.
Cúp máy.
Căn phòng lại trở về yên tĩnh.
Tôi cúi đầu, tiếp tục vẽ.
Như thể cuộc gọi vừa rồi… chỉ là một chi tiết nhỏ không đáng kể.
Một bàn tay ấm áp… nhẹ nhàng đặt lên tay tôi.
Là Cố Ngôn.
Không biết từ lúc nào, anh đã đứng bên cạnh.
Ánh mắt anh… có chút lo lắng, có chút xót xa.
“Cậu… ổn chứ?”
Giọng anh rất nhẹ.
Tôi ngẩng lên.
Nhìn vào mắt anh.
Đôi mắt ấy… sâu như mặt hồ.
Phản chiếu rõ ràng hình ảnh của tôi lúc này.
Bình tĩnh.
Tự chủ.
Ánh nhìn vững vàng.
Khóe môi… còn mang theo một nụ cười rất khẽ.
Đó là nụ cười của một người… đã thật sự thoát ra khỏi xiềng xích.
Tôi lắc đầu.
Rồi cầm bút, chỉ vào bản vẽ trước mặt.
“Không sao.”
Giọng tôi rõ ràng, chắc chắn.
“Cố Ngôn.”
“Đoạn này… nếu mình điều chỉnh lại hướng luồng vào như vậy… sẽ hợp lý hơn không?”
Thế giới của tôi…
Đã không còn chỗ cho quá khứ bẩn thỉu ấy nữa.
Chỉ còn lại trước mắt…
Một tương lai rộng lớn, rực rỡ.
Cố Ngôn nhìn tôi.
Ánh lo lắng dần tan đi.
Thay vào đó… là một nụ cười dịu dàng, thấu hiểu.
Anh nắm nhẹ tay tôi.
Siết lại rất khẽ.
“Ừ.”
Anh nói.
“Chúng ta cùng làm… cho nó trở thành phiên bản tốt nhất.”