Ta thanh đạm như cúc, lại nuôi một phế tử? Mười tám năm sau, ta thành thái hậu

Chương 9



09

Cơ hội rất nhanh đã tới.

Hoàng đế muốn thiết yến trong cung, khảo tra việc học hành của mấy vị hoàng tử còn nhỏ.

Đây là một quy củ bất thành văn.

Vừa là để phô bày văn tài của hoàng gia tử tự.

Cũng là để hoàng đế nhìn xem các hoàng tử tiến bộ đến đâu.

Khi tin tức truyền tới Túy Ngọc Hiên, trên mặt Trương tiên sinh lộ ra nụ cười đắc ý.

Hắn nhìn ta, chậm rãi nói.

“Tĩnh tần nương nương, đây đúng là một cơ hội tốt.”

“Nếu Tam hoàng tử có thể lộ diện trước mặt bệ hạ, phúc khí của nương nương còn ở phía sau kia.”

Lời thì nói như vậy.

Nhưng vẻ hả hê trong mắt hắn, có giấu cũng không giấu nổi.

Hắn biết, với nửa tháng “dạy dỗ” của mình, đến lúc đó Triệu Hành nhất định sẽ mất mặt.

Một hoàng tử đến ngay cả «Tam Tự Kinh» cũng không đọc trọn được, hoàng đế sẽ có phản ứng gì?

Hiền phi nương nương chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Trong lòng ta cười lạnh.

Ngoài mặt lại giả bộ lo lắng.

“Haiz, Hành nhi ngu dốt, đến lúc đó e rằng sẽ làm bệ hạ mất mặt.”

“Còn mong Trương tiên sinh phí tâm nhiều hơn.”

“Dễ nói, dễ nói.”

Trương tiên sinh vuốt chòm râu dê của mình, dáng vẻ một mực nắm chắc phần thắng.

Một ngày trước buổi yến tiệc.

Trương tiên sinh làm “chỉ điểm” cuối cùng cho Triệu Hành.

Hắn lấy ra một bài thơ ngũ ngôn tuyệt cú đơn giản.

“Con chỉ cần học thuộc bài thơ này.”

Hắn nói với Triệu Hành.

“Ngày mai bệ hạ có hỏi, con cứ nói đây là ta dạy con, con chỉ học được duy nhất bài này.”

“Những thứ khác, một mực nói là không biết, nhớ kỹ chưa?”

Hắn là muốn đóng đinh danh tiếng “ngu dốt” của Triệu Hành.

Triệu Hành liếc nhìn ta một cái, ngoan ngoãn gật đầu.

“Học trò nhớ rồi.”

Trương tiên sinh hài lòng rời đi.

Ta xoa đầu Triệu Hành.

“Đừng sợ, ngày mai cứ làm theo những gì ta đã dạy con.”

Triệu Hành gật đầu thật mạnh.

“Mẫu phi, con nhớ rồi.”

Yến tiệc được bày tại Thanh Tâm điện.

Mấy vị phi tần được sủng ái đều đã có mặt, Hiền phi cũng ở đó.

Hôm nay nàng ta trang điểm lộng lẫy, ngồi ở vị trí dưới tay Hoàng hậu, vẻ mặt rạng rỡ như gió xuân.

Nàng ta thấy ta dẫn Triệu Hành bước vào, chỉ khinh miệt liếc nhìn một cái.

Trong mắt nàng ta, chúng ta đã là những kẻ thất bại chắc chắn sẽ làm trò cười.

Yến tiệc bắt đầu.

Hoàng đế trước tiên khảo tra Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử.

Bọn họ đều do các Hàn lâm lâu năm trong cung dạy dỗ, đối đáp trôi chảy, khiến hoàng đế long tâm đại duyệt.

Cuối cùng, đến lượt Triệu Hành.

Mọi ánh mắt đều dồn cả về phía vị hoàng tử gầy gò và trầm lặng này.

“Triệu Hành.”

Hoàng đế mở lời.

Giọng nói của hắn rất bình thản, không nghe ra hỉ nộ.

“Tiên sinh của con đã dạy con những gì?”

Triệu Hành đứng dậy, học theo dáng vẻ của các huynh trưởng, hành một lễ.

Sau đó, nó dùng giọng nói trong trẻo trả lời.

“Bẩm phụ hoàng, Trương tiên sinh đã dạy cho nhi thần một bài thơ.”

Nó vừa nói, vừa đem bài thơ ngũ ngôn tuyệt cú đơn giản mà Trương tiên sinh đã dạy, đọc lại từng chữ không sai một chữ.

Đọc xong, nó liền đứng yên, không nói thêm lời nào.

Lông mày hoàng đế khẽ nhíu lại.

“Chỉ có vậy thôi sao?”

Triệu Hành gật đầu.

“Trương tiên sinh nói, nhi thần ngu dốt, có thể học được một bài này, đã là rất không dễ rồi.”

“Hắn còn nói, những thứ khác quá khó, nhi thần học không nổi.”

Giọng nói của nó không lớn.

Nhưng lại rõ ràng truyền tới tai từng người một.

Trong đại điện, lặng ngắt như tờ.

Sắc mặt của Hiền phi, lập tức trở nên khó coi.

Ánh mắt hoàng đế chuyển sang Trương tiên sinh đang đứng một bên.

Trương tiên sinh vội vàng quỳ xuống.

“Bệ hạ, Tam hoàng tử thiên tư… quả thực có đôi phần thiếu hụt, vi thần đã tận lực rồi.”

Hắn vẫn còn đang biện bạch.

“Phải vậy sao?”

Giọng nói của hoàng đế lạnh hẳn xuống.

Hắn bỗng chỉ vào một bức tranh sơn thủy treo trong điện.

Trên tranh đề một câu thơ: “Không sơn tân vũ hậu, thiên khí vãn lai thu.”

“Triệu Hành, con có nhận ra những chữ trên đó không?”

Hoàng đế hỏi.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía bức tranh kia.

Dòng thơ ấy được viết bằng thảo thư, nét chữ bay lượn như rồng phượng.

Rất nhiều người trưởng thành cũng chưa chắc đã nhận đủ.

Bắt một đứa trẻ năm tuổi đi nhận chữ, quả thực là chuyện hoang đường.

Khóe môi Hiền phi, đã không kìm được mà lộ ra một nụ cười.

Trương tiên sinh cũng âm thầm thở phào một hơi.

Hắn vốn chưa từng dạy Triệu Hành nhận thảo thư.

Triệu Hành ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn một hồi.

Sau đó, nó chậm rãi, từng chữ từng chữ đọc ra.

“Không, sơn, tân, vũ, hậu, thiên, khí, vãn, lai, thu.”

Phát âm của nó chuẩn xác, nhả chữ rõ ràng.

Không sai một chữ nào.

Cả đại điện, lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Nụ cười trên mặt Hiền phi cứng đờ lại, như thể vừa bị ai đó tát thẳng một cái.

Trương tiên sinh càng là mặt xám như tro, cả người mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.

Trong mắt hoàng đế, lần đầu tiên lộ ra sự kinh ngạc thực sự.

Hắn nhìn chằm chằm Triệu Hành, tựa như lần đầu tiên quen biết đứa con trai này.

“Ai dạy con?”

Triệu Hành quay đầu lại, nhìn về phía ta, nở ra một nụ cười ngọt ngào.

“Là mẫu phi dạy con.”

“Mẫu phi nói, những thứ tiên sinh dạy quá ít.”

“Nàng sợ con sau này kiến thức nông cạn, làm phụ hoàng mất mặt, nên mỗi tối đều ở bên con đọc sách.”

Những lời này, nó nói ra vừa ngây thơ lại vừa thành thật.

Nhưng lại giống như một lưỡi dao sắc bén nhất, hung hăng đâm thẳng vào tim Hiền phi và Trương tiên sinh.

Một người tận tâm tận lực.

Chương trước Chương tiếp
Loading...