Ta thanh đạm như cúc, lại nuôi một phế tử? Mười tám năm sau, ta thành thái hậu

Chương 20



Phụ thân ta được phục hồi quan chức, còn được gia phong làm Thái tử Thái phó.

Đây là sự bù đắp của hoàng đế dành cho chúng ta, cũng là một tín hiệu.

Hắn đem trọng trách dạy dỗ người kế vị tương lai, giao vào tay phụ thân ta.

Tương lai sẽ thuộc về ai, đã không cần nói cũng rõ.

Ta đứng dưới hành lang Túy Ngọc Hiên, ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo trên trời.

Xuân Hà đứng bên cạnh ta, vui mừng đến rơi nước mắt.

“Nương nương, cuối cùng chúng ta cũng vượt qua rồi!”

Phải vậy.

Cuối cùng cũng vượt qua rồi.

Ta nhìn về phía xa, hướng Thượng Thư Phòng.

Nơi đó, đèn đuốc sáng rực.

Ta biết, con trai ta đang ở nơi ấy đọc sách.

Nó đã thắng trận chiến quan trọng nhất.

Nhưng con đường của nó, mới chỉ vừa bắt đầu.

21

Tám năm sau.

Hoàng đế băng hà.

Cùng năm ấy, Thái tử Triệu Hành, đăng cơ xưng đế.

Niên hiệu, Vĩnh An.

Ngày cử hành đại lễ đăng cơ, bầu trời xanh thẳm.

Ta ngồi trên phượng ỷ cao nhất của Thái Hòa điện.

Khoác trên người bộ triều phục chỉ Hoàng thái hậu mới được phép mặc.

Đội mũ miện chín rồng bốn phượng.

Rèm châu buông xuống, che đi hàng mày ánh mắt của ta.

Cũng che đi nơi đáy mắt ta, muôn vàn cảm khái.

Ta nhìn con trai mình, Triệu Hành.

Nó đã hai mươi mốt tuổi.

Khoác long bào nặng nề, đầu đội miện mười hai tua.

Từng bước từng bước, vững vàng trầm ổn, đi lên chín mươi chín bậc thềm.

Bóng lưng của nó, rộng rãi mà đáng tin.

Giống hệt nhiều năm về trước, người từng vì ta mà chống đỡ cả một khoảng trời kia — Tĩnh Vương.

Tĩnh Vương đứng ở vị trí đầu hàng bá quan.

Ông đã không còn phải chống gậy nữa.

Sau năm ấy, ông đi khắp thiên hạ tìm danh y, cuối cùng cũng chữa khỏi đôi chân.

Giờ khắc này, ông nhìn học trò của mình, người cháu của mình, từng bước từng bước tiến lên đỉnh cao quyền lực.

Trong mắt ông, là sự an ủi, là niềm kiêu hãnh.

Văn võ bá quan, đồng loạt sơn hô vạn tuế.

Tiếng hô vang dội tận mây xanh.

Triệu Hành chậm rãi xoay người, đối diện với con dân của hắn, với giang sơn của hắn.

Hắn tiếp nhận sự triều bái của tất cả mọi người.

Sau đó, hắn làm một việc khiến tất cả đều không ngờ tới.

Hắn bước xuống đan bệ.

Không đi về phía long ỷ của mình.

Mà vượt qua quãng đường dài, từng bước đi tới trước mặt ta.

Trong ánh mắt chấn kinh của văn võ bá quan và sứ thần các nước.

Hắn vươn tay về phía ta.

Ta sững người trong giây lát.

Qua lớp rèm châu, ta nhìn hắn.

Ánh mắt hắn vẫn trong trẻo như cũ, chỉ là đã thêm vào chiều sâu trầm tĩnh của bậc đế vương.

Nhưng khi nhìn ta, hắn lại trở về dáng vẻ của đứa trẻ hoàn toàn dựa dẫm vào ta ngày nào.

Ta đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.

Bàn tay hắn ấm áp, mà mạnh mẽ.

Hắn nắm tay ta, chậm rãi dìu ta đứng dậy khỏi phượng ỷ.

Hắn dắt ta, đi tới chính giữa đại điện.

Đi tới trước long ỷ, nơi tượng trưng cho quyền lực chí cao vô thượng.

Hắn xoay người lại, đối diện với tất cả mọi người dưới đài.

Hắn nắm tay ta, giơ cao lên.

Sau đó, hắn dùng giọng nói rõ ràng, vang khắp toàn bộ Thái Hòa điện, cất lời.

“Sinh mệnh của trẫm, là do mẫu hậu ban cho.”

Lời vừa dứt.

Dưới đài lập tức xôn xao.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến sững sờ.

Họ nhìn ta, nhìn người phụ nữ chỉ trong một đêm, từ một Tĩnh tần vô danh tiểu tốt, trở thành Thái hậu đương triều.

Nhìn bên cạnh ta, là vị tân đế trẻ tuổi, dùng thủ đoạn sấm sét để đăng cơ.

Bọn họ nhớ ra rồi.

Nhớ tới mười tám năm trước, đứa con của một tội phi không ai đoái hoài.

Đứa trẻ bị coi như củ khoai nóng bỏng tay, bị ném vào nơi tựa lãnh cung là Túy Ngọc Hiên, một phế hoàng tử.

Bọn họ nhớ tới suốt mười mấy năm qua, từng lần giãy giụa, từng lần phản kích của hai mẹ con ta.

Từ lúc mới lóe sáng ở Thượng Thư Phòng, cho đến màn xoay chuyển long trời lở đất trên triều đường.

Tất cả mọi người đều cho rằng, đó chỉ là một hoàng tử nghịch tập.

Mãi đến hôm nay, bọn họ mới hiểu.

Đây không phải là trận chiến của một người.

Mà là của hai chúng ta.

Là người phụ nữ năm ấy bị lãng quên, cùng đứa trẻ không ai cần tới, nương tựa lẫn nhau, liều mạng mở ra một con đường m/áu.

Ta nhìn thấy, ở tận cuối đám đông, một phụ nhân khoác bộ cung trang đã cũ.

Nàng ta từng là Thục phi phong quang vô hạn.

Là sinh mẫu của Tứ hoàng tử Triệu Dụ.

Giờ đây, nàng ta đã già rồi, cũng đã thua rồi.

Nàng ta nhìn chúng ta, trong ánh mắt là vô tận hối hận và không cam lòng.

Ta thu hồi ánh nhìn, quay sang Triệu Hành bên cạnh.

Hắn cũng đang nhìn ta.

“Mẫu hậu.”

Hắn khẽ gọi ta.

“Ừm.”

Ta khẽ đáp một tiếng.

“Vất vả rồi.”

Hắn nói.

Ta lắc đầu, mỉm cười.

Nước mắt men theo gò má, lặng lẽ trượt qua rèm châu.

“Không vất vả.”

Vì con, một chút cũng không vất vả.

Từ nay về sau, trong cung không còn một đứa trẻ không mẹ, cũng không còn một người mẹ không con.

Vận mệnh, từ ngày mười tám năm trước ấy, đã sớm đổi khác.

Còn hôm nay.

Là thời đại của chúng ta.

Là khởi đầu của một thịnh thế Vĩnh An hoàn toàn mới.

(TOÀN VĂN HOÀN) (iu thương...bộ này ỚT CAY ĐÁNH GIÁ CỰC KỲ HAY VÀ Ý NGHĨA VỀ RẤT NHIỀU MẶT NÊN RẤT MUỐN CHIA SẺ ĐẾN MỌI NGƯỜI...Ai thấy hay cho ỚT CAY cmt đánh giá nha...VÀ CHUẨN BỊ ĐÓN ĐỌC SIÊU PHẨM TIẾP THEO CỦA ỚT CAY/ CAY ỚT duy nhất tại FANpage BÁNH MỲ ỚT nha.)

Chương trước
Loading...