Ta thanh đạm như cúc, lại nuôi một phế tử? Mười tám năm sau, ta thành thái hậu
Chương 11
Còn có cả những ký hiệu mà ta không hiểu.
Nó đang xây dựng cho riêng mình, một danh sách mang tên “bầy sói”.
Nó không còn chỉ là một đứa trẻ cần ta bảo vệ.
Nó đang dùng cách của chính mình, lặng lẽ mài sắc móng vuốt.
11
Hiền phi mãn hạn cấm túc.
Nàng ta im lặng suốt ba tháng, vừa được thả ra liền lập tức đến thẳng Khôn Ninh cung của Hoàng hậu.
Các nàng đã nói những gì, ta không biết.
Nhưng ta biết, những ngày yên ổn ở Túy Ngọc Hiên, đã đến hồi kết.
Phiền phức mới, đến từ kỳ nguyệt khảo của Thượng Thư Phòng.
Mỗi tháng, Thái phó đều sẽ kiểm tra bài vở của các hoàng tử một lần.
Lần này, thi là sách luận.
Đề bài là: “Bàn về kế sách phòng thủ biên cương”.
Đối với một đám trẻ chưa đến mười tuổi mà nói, đề này quá khó.
Ngay cả Nhị hoàng tử Triệu Khải, người lớn tuổi nhất, cũng chỉ viết được vài câu trống rỗng.
Thái phó vô cùng không hài lòng.
Cuối cùng, ông nhìn thấy bài của Triệu Hành.
Bài của Triệu Hành, được viết kín cả tờ giấy.
Nó không nói đến những đạo lý cao siêu.
Nó chỉ viết về những thành lũy nơi biên quan mà nó từng đọc được trong sách, qua các triều đại.
Thành nào kiên cố.
Thành nào dễ bị công phá.
Nó còn vẽ ra những sơ đồ địa hình đơn giản.
Đánh dấu nơi nào thích hợp để đóng quân.
Nơi nào thích hợp để lập đài quan sát.
Những điều này, đều là ta thường kể cho nó nghe như những câu chuyện.
Ta đem tất cả những lời oán thán và kinh nghiệm trong thư nhà mà phụ thân ta, một lão tướng trấn thủ biên cương nhiều năm, từng viết về cho mẫu thân cho ta khi còn chưa xuất giá tiến cung, nói hết cho nó nghe.
Triệu Hành đã biến tất cả những điều ấy, thành của riêng mình.
Thái phó đọc xong, lập tức động dung.
Ông cầm bài của Triệu Hành, không ngớt lời khen ngợi.
“Tam hoàng tử tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đã có tài kinh bang tế thế!”
“Bài sách luận này, mạch lạc rõ ràng, có lý có chứng, vượt xa các hoàng tử cùng lứa!”
Ông ngay trước mặt tất cả các hoàng tử, hết lời khen ngợi Triệu Hành.
Hơn nữa, còn chấm cho nó giáp thượng.
Đây là vinh dự cao nhất của Thượng Thư Phòng.
Triệu Hành khi trở về, vô cùng vui vẻ.
Nó đưa cho ta xem tờ bài ghi hai chữ “giáp thượng”, đôi mắt sáng rực.
Ta cũng vui thay cho nó.
Nhưng trong lòng ta, lại dâng lên một tia bất an.
Cây cao trong rừng, ắt bị gió quật.
Lần này, nó quá chói mắt rồi.
Quả nhiên.
Ngày hôm sau, trong cung liền truyền ra lời đồn.
Nói rằng bài sách luận của Tam hoàng tử Triệu Hành, căn bản không phải do nó tự viết.
Mà là Tĩnh tần có người trong nhà đứng sau chỉ điểm.
Nói rằng một nữ nhân nơi thâm cung như Tĩnh tần, làm sao có thể hiểu được kế sách biên phòng.
Nhất định là phụ thân nàng, vị tướng quân trấn thủ biên cương kia, đã lén đưa thư vào cung.
Lời đồn này, truyền đi có mũi có mắt.
Chỉ trong chốc lát, đã biến tài năng của Triệu Hành, thành “âm mưu” của hai mẹ con ta.
Câu kết tội là: cấu kết ngoại thần, can thiệp vào việc học của hoàng tử.
Tội danh này, có thể lớn, cũng có thể nhỏ.
Ta lập tức bảo Xuân Hà đóng chặt cửa viện, ai đến cũng không gặp.
Ta biết, đây là Hoàng hậu và Hiền phi đã ra tay.
Các nàng không nắm được nhược điểm nào khác của ta, liền bắt đầu ra tay từ gia thế của ta.
Phụ thân ta ở tận biên quan, căn bản không thể đưa thư từ kịp gì vào cung lúc này.
Đây là vu oan.
Đó là vu oan trần trụi.
Nhưng ta trăm miệng cũng không thể biện bạch.
Chuyện này rất nhanh đã truyền đến tai Hoàng đế.
Hoàng đế không lập tức hạ chỉ quở trách.
Ngài chỉ phái Vương Đức Toàn, đến Thượng Thư Phòng.
“Truyền khẩu dụ của bệ hạ.”
Vương Đức Toàn đứng trong Thượng Thư Phòng, giọng nói lạnh lẽo.
“Tam hoàng tử Triệu Hành, tư chất thông tuệ, song học vấn không có điểm dừng.”
“Đặc lệnh trong vòng ba ngày, làm thêm một bài sách luận với đề mục ‘Bàn về kế sách trị thủy Hoàng Hà’.”
“Bài sách luận lần này, phải hoàn thành tại Thượng Thư Phòng.”
“Do Thái phó cùng chư vị tiên sinh giám sát chung.”
“Tuyệt đối không được nhờ tay người khác.”
Tất cả mọi người đều hiểu.
Đây là khảo nghiệm của Hoàng đế.
Cũng là lưỡi đao treo trên đầu ta.
Kế sách biên phòng, ta có thể dạy.
Bởi vì phụ thân ta là tướng quân.
Nhưng nạn lũ Hoàng Hà thì khác.
Ta là một cô nương lớn lên ở kinh thành.
Ngay cả Hoàng Hà, ta còn chưa từng thấy.
Ta có thể dạy nó điều gì?
Nếu Triệu Hành viết không ra.
Hoặc viết không tốt.
Vậy thì lời đồn trước đó sẽ được xác thực.
Mẫu tử chúng ta, mang tội khi quân.
Chỉ có một con đường ch/ế/t.
Tin tức truyền về Túy Ngọc Hiên.
Xuân Hà lập tức sợ đến mức ngã quỵ xuống đất.
“Nương nương, phải làm sao bây giờ!”
“Phải làm sao bây giờ!”
Ta cũng lạnh toát cả tay chân.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời dần dần tối xuống.
Cảm giác như bản thân đã bị dồn vào một thế c/hết.
Lần này, không ai có thể cứu được.
12
Đèn trong Túy Ngọc Hiên, sáng suốt cả một đêm.
Ta đem tất cả những sách vở trong cung có thể tìm được, liên quan đến sông ngòi và thủy lợi, đều chuyển về.
Ta và Triệu Hành, đầu kề đầu, ngồi dưới ánh đèn.
Từng quyển một, chậm rãi đọc.
Những cuốn sách ấy, khô khan lại khó hiểu.
Rất nhiều chữ, ngay cả ta cũng không nhận ra.
Ta chỉ có thể vừa tra tự điển, vừa lắp bắp đọc cho Triệu Hành nghe.
Nó nghe rất chăm chú.
Đôi mày nhỏ, suốt từ đầu đến cuối đều nhíu chặt.
Xuân Hà đứng bên cạnh, sốt ruột đi tới đi lui.