Kiếp Trước Ta Đỡ Tên Thay Hắn, Kiếp Này Ta Chỉ Đứng Nhìn

Chương 17



Hắn ngắt lời ta.

“Nàng không còn là Nhiếp chính vương phi, không phải phụ thuộc của bất kỳ ai.”

“Nàng là An Lạc quận chúa, là quận chúa duy nhất của Đại Chu ta, được phong bằng chính công lao của mình với thân phận nữ tử.”

“Thiên hạ này, nàng muốn đi đâu, thì đi đó.”

“Nếu có ai dám ngăn nàng, nàng cứ nói cho ta biết, phía sau nàng, là ta, là Tĩnh Vương phủ, là cả hoàng thất Đại Chu.”

Lời hắn, vang dội như chuông.

Như một luồng sáng, soi rọi toàn bộ mê mang và bất an trong lòng ta.

Ta nhìn hắn, nhìn sự chân thành và cổ vũ trong mắt hắn.

Bỗng nhiên, bật cười.

Một nụ cười thật sự phát ra từ nội tâm, nhẹ nhõm mà thanh thản.

“Được.”

Ta gật đầu.

“Vậy ta sẽ đến Giang Nam, đi một chuyến.”

18

Cuối cùng, ta vẫn lên đường đi về phương Nam.

Phụ thân tuy không nỡ, nhưng lại là người ủng hộ quyết định của ta hơn bất kỳ ai.

Người nói, ta đã chịu quá nhiều khổ sở, cũng đến lúc nên sống vì chính mình một lần.

Trước khi lên đường, người chỉ nói với ta một câu.

“Nếu mệt rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể quay về, Định An Hầu phủ, vĩnh viễn là nhà của con.”

Ta mang theo Thanh Nhi, cùng một đội hộ vệ do Tiêu Triệt phái tới, lên thuyền xuôi Nam.

Nhìn bóng dáng kinh thành dần dần xa khỏi tầm mắt, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Ta không quay đầu.

Trong lòng, cũng không còn nửa phần lưu luyến.

Giang Nam, còn đẹp hơn ta tưởng.

Cầu nhỏ nước chảy, khói mưa nhân gian.

Phương ngữ Giang Nam mềm mại, mỗi câu mỗi chữ đều mang theo sự dịu dàng triền miên, như nước chảy len vào lòng người.

Tại nơi này, ta bái phỏng rất nhiều danh y, học được rất nhiều tri thức mà cổ tịch không hề ghi lại.

Ta dùng những gì mình học được, mở một y quán nhỏ trong thành Kim Lăng.

Tên là An Lạc Đường.

Không vì kiếm tiền, chỉ vì hành thiện tích đức, cũng vì cầu một phần tâm an.

Ta không còn là vị quận chúa cao cao tại thượng nữa.

Ta chỉ là một đại phu bình thường, trị bệnh cứu người.

Mỗi ngày, nhìn những bệnh nhân được ta chữa khỏi, nở nụ cười cảm kích với ta.

Ta mới thật sự hiểu được ý nghĩa của việc sống.

Không phải vì báo thù, không phải vì yêu hận.

Mà là vì có thể dùng chính đôi tay mình, mang đến cho thế gian này một chút tốt đẹp.

Ta từng nghĩ, ta sẽ ở Giang Nam, sống hết quãng đời còn lại.

Cho đến một mùa xuân hai năm sau.

An Lạc Đường của ta, xuất hiện một “b/ệnh nhân” đặc biệt.

Hắn mặc một thân thanh sam đã giặt đến bạc màu, thân hình cao dài, mặt mày mang ý cười.

Chính là Tiêu Triệt.

Hắn gầy đi một chút, cũng sạm đi một chút, nhưng khí độ xuất chúng kia, không hề giảm đi.

“Ôn đại phu.”

Hắn đứng trước mặt ta, chắp tay thi lễ.

“Tại hạ đi ngang qua nơi này, nghe nói nơi đây có một nữ thần y, nên đặc biệt tới cầu chẩn.”

Ta nhìn hắn, không nhịn được mà bật cười.

“Vương gia thân phận tôn quý như vậy, sao lại giả làm lang trung giang hồ?”

“Nàng làm sao nhận ra ta?”

Hắn có chút kinh ngạc.

“Thiên hạ này, lang trung giang hồ có phong thái như vương gia, e rằng không tìm ra người thứ hai.”

Ta mời hắn ngồi xuống, rót cho hắn một chén trà.

“Ngài sao lại tới đây? Chuyện triều chính đều xử lý xong rồi sao?”

“Dù bận đến đâu, cũng phải cho bản thân nghỉ ngơi một chút.”

Hắn uống một ngụm trà, nhìn ta, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

“Hoàng đế đã trưởng thành, đủ sức tự mình đảm đương.”

“Phụ thân nàng và vài vị cố mệnh đại thần, cũng đủ để phò tá hắn.”

“Giang sơn này, đã không còn cần ta phải canh giữ từng khắc nữa.”

“Cho nên, ta tới tìm nàng.”

Lời hắn, đơn giản, trực tiếp.

Nhưng lại khiến tim ta, lỡ một nhịp.

“Tìm ta làm gì?” Ta biết rõ vẫn cố hỏi.

Hắn lại lấy từ trong ngực ra một cuộn họa trục.

Lần này, trên đó không còn là địa đồ Giang Nam nữa.

Mà là bản đồ vạn dặm sơn hà của toàn bộ Đại Chu, thậm chí cả vùng ngoài quan ải.

Từ bờ Đông Hải nơi mặt trời mọc, đến Tây Vực cát vàng trải dài.

Từ Bắc Cương tuyết trắng mênh mông, đến Nam Cương bốn mùa như xuân.

“Ôn Tĩnh.”

Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt ta.

Ánh mắt dịu dàng, nhưng mang theo sự kiên định không cho phép từ chối.

“Hai năm trước, ta đưa nàng đến Giang Nam, là muốn nàng thoát khỏi xiềng xích, giành lại tự do.”

“Nay ta tìm nàng, là muốn hỏi nàng.”

“Nàng có nguyện ý cùng ta, đi khắp mỗi một tấc sơn hà trên bức họa này không?”

“Ta không muốn dùng danh vị Tĩnh Vương phi để ràng buộc nàng.”

“Ta chỉ muốn, lấy danh nghĩa Tiêu Triệt, cầu nàng đồng hành cùng ta.”

“Thiên hạ này rất rộng, một mình bước đi, quá cô độc.”

“Nàng… có nguyện ý đi cùng ta không?”

Hắn nhìn ta, trong mắt là sự căng thẳng và mong chờ mà ta chưa từng thấy.

Ta nhìn hắn, nhìn bóng dáng của chính mình phản chiếu trong mắt hắn.

Bóng dáng ấy, đang mỉm cười.

Nụ cười rực rỡ chưa từng có.

Ta từng nghĩ, sau sự phản bội của kiếp trước, đời này ta sẽ không bao giờ yêu thêm bất kỳ ai nữa.

Nhưng Tiêu Triệt, hắn không giống.

Hắn hiểu ta, kính trọng ta, cho ta tự do, cho ta tôn trọng.

Thứ hắn cho ta, không phải một chiếc lồng son hoa lệ.

Mà là một bầu trời, nơi ta có thể tự do bay lượn.

Ta chậm rãi, đưa tay ra.

Đặt lên đôi tay hắn, đôi tay đang nâng bản đồ vạn dặm sơn hà.

“Được.”

Ta nghe giọng mình, rõ ràng mà kiên định.

“Tiêu Triệt.”

“Đường thiên hạ còn dài, quãng đời còn lại, mong được chàng chỉ giáo nhiều hơn.”

Hắn cười.

Nụ cười ấy, như ánh dương ấm áp nhất của mùa xuân, trong khoảnh khắc làm tan chảy lớp băng cuối cùng trong tim ta.

Hắn nắm lấy tay ta, thật chặt.

Ngoài cửa sổ, gió xuân khẽ thổi.

Thổi cho hoa hạnh trước cửa y quán, rơi đầy mặt đất.

Ta biết, cuộc tìm kiếm suốt hai kiếp của mình, cuối cùng cũng đã có kết cục.

An lạc chân chính, không phải là một danh hiệu, một tòa phủ đệ.

Mà là có một người, nguyện ý cùng ta ngắm trọn phong cảnh thế gian, cùng ta bước qua cuộc đời dài rộng.

Lấy sơn hà làm sính lễ, cùng hưởng thiên hạ.

Đó, chính là kết cục tốt đẹp nhất mà ta có thể nghĩ tới.

(HẾT TOÀN VĂN) (iu thương...Ớt cay bù lại bài hôm trước vả hơi căng theo yêu cầu của mí nàng rồi nha...cái kết HE trọn vẹn cho nữ chính...thật là thoải mái...Ai muốn sắp tới có BỘ mà cái kết là BE hay SE thì cmt vào bài này cho Ớt cay nha....VÀ QUAN TRỌNG LÀ CHUẨN BỊ ĐÓN ĐỌC SIÊU PHẨM DÀI SÂU CAY TIẾP THEO CỦA ỚT CAY NHA...BÁNH MỲ ỚT)

Chương trước
Loading...