Bà Đổ Nồi Canh Của Tôi, Tôi Đổ Luôn Cả Cuộc Hôn Nhân

Chương 17



18

Xuân đi thu đến, lại thêm một năm trôi qua.

Tính từ lúc ly hôn, đã một năm rưỡi.

Trong khoảng thời gian đó, cuộc sống của tôi thay đổi đến long trời lở đất.

Tôi từ quản lý, thăng lên làm trưởng phòng.

Lương tăng gấp đôi.

Tôi dùng chính tiền mình kiếm được, mua một căn nhà lớn hơn, ở vị trí trung tâm thành phố.

Hai phòng ngủ, một phòng khách, cửa sổ kính lớn đón trọn ánh sáng.

Tôi còn nuôi một con mèo.

Một chú mèo Ragdoll lười biếng nhưng cực kỳ quấn người.

Tôi đặt tên cho nó là “May Mắn”.

Vì nó chính là minh chứng cho cuộc đời may mắn của tôi.

Tay nghề làm bánh của tôi cũng ngày càng tốt hơn.

Thậm chí cuối tuần, tôi còn mở một lớp dạy làm bánh nhỏ ngay tại nhà.

Dạy những cô gái giống tôi, yêu cuộc sống, yêu những điều nhỏ bé.

Cuộc sống của tôi bận rộn, đủ đầy, và tràn ngập hương vị ngọt ngào.

Tôi đã rất lâu rồi không nghĩ đến Chu Minh Khải và Triệu Tú Phương nữa.

Họ giống như một vết sẹo cũ trong cuộc đời tôi.

Vẫn còn dấu tích, nhưng đã không còn đau.

Cho đến ngày hôm đó.

Tôi lái xe đi dự đám cưới của một người bạn.

Địa điểm là một khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô.

Trên đường đi, tôi ghé vào một khu chợ cũ để mua ít trái cây tươi.

Tôi đỗ xe bên đường, đeo kính râm, bước vào khu chợ ồn ào.

Tiếng người nói chuyện, mặc cả, hòa lẫn mùi rau củ, trái cây.

Tôi đang đứng chọn dâu tây thì bất chợt nghe thấy một giọng chửi quen thuộc, the thé vang lên.

“Đồ vô dụng!”

“Tao bảo mày mua miếng đậu phụ mà cũng để người ta lừa được!”

“Đậu này chua rồi! Ăn thế nào!”

“Tao đúng là nghiệp chướng, nuôi phải thằng con vô dụng như mày!”

Tim tôi chợt khựng lại.

Tôi quay đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng.

Ở một sạp đậu phụ cách đó không xa.

Một bà lão tóc bạc, người gầy quắt, đang chỉ thẳng vào mặt một người đàn ông mà chửi bới.

Người đàn ông cúi đầu, lưng khom xuống.

Mặc cho nước bọt của bà ta bắn vào mặt.

Trong tay anh ta cầm một túi đậu phụ.

Trông vừa hèn nhát, vừa kiệt quệ.

Là Triệu Tú Phương.

Và Chu Minh Khải.

Tôi gần như không tin nổi vào mắt mình.

Một năm rưỡi không gặp.

Họ lại biến thành bộ dạng này.

Triệu Tú Phương già hơn, gầy hơn, và cũng cay nghiệt hơn.

Gương mặt bà ta đầy nếp nhăn sâu, khóe miệng luôn chúc xuống, tạo thành vẻ khắc nghiệt cố hữu.

Ánh mắt đục ngầu, đầy oán hận và không cam lòng.

Còn Chu Minh Khải.

Anh ta đâu còn chút gì của người đàn ông từng được ngưỡng mộ ngày trước.

Chiếc áo khoác cũ bạc màu.

Tóc thưa thớt.

Da mặt vàng vọt.

Cả người toát ra vẻ bị cuộc sống nghiền nát hoàn toàn.

Người bán hàng bị Triệu Tú Phương mắng đến phát bực.

“Không mua thì đi đi!”

“Có hai đồng bạc mà cãi mãi!”

Triệu Tú Phương còn định chửi tiếp.

Chu Minh Khải cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Anh ta nói rất khẽ.

“Mẹ, thôi đi.”

“Chúng ta đi thôi.”

Giọng anh ta khàn đặc, mệt mỏi, mang theo sự cam chịu tuyệt đối.

Rồi anh ta quay người lại.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Ánh mắt anh ta chạm vào ánh mắt tôi.

Anh ta sững lại.

Cả người như bị đóng băng.

Miệng hơi hé ra.

Trong mắt dâng lên đủ loại cảm xúc phức tạp.

Kinh ngạc, xấu hổ, hối hận, ghen tị… và cả sự khó xử đến tận cùng.

Anh ta nhìn thấy tôi.

Nhìn thấy tôi trong chiếc váy được cắt may hoàn hảo, đeo kính râm tinh tế.

Nhìn thấy chiếc túi hàng hiệu trong tay tôi.

Nhìn thấy chiếc xe đỏ mới tinh đỗ bên đường.

Anh ta nhìn thấy tôi của hiện tại.

Một tôi rực rỡ đến mức khiến anh ta không dám đối diện.

So với bản thân anh ta lúc này, chật vật đến mức không còn chút thể diện.

Sự đối lập quá lớn ấy giống như một cái tát vô hình, giáng thẳng lên mặt anh ta.

Khiến anh ta không còn chỗ nào để trốn.

Tôi cũng nhìn anh ta.

Trong lòng không gợn một chút cảm xúc.

Tôi không tiến lại chào hỏi.

Cũng không lộ ra bất kỳ sự mỉa mai hay thương hại nào.

Tôi chỉ bình thản nhìn anh ta một cái.

Như nhìn một người xa lạ, không liên quan gì đến mình.

Sau đó tôi quay người.

Thanh toán hộp dâu tây đã chọn.

Tôi không hề ngoái lại.

Xách túi dâu, bước đi chậm rãi, rời khỏi khu chợ ồn ào ấy.

Tôi có thể cảm nhận được.

Phía sau lưng mình, ánh mắt nóng rực, đầy tủi nhục và không cam lòng kia vẫn bám theo.

Cho đến khi tôi mở cửa xe, ngồi vào trong.

Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy họ.

Triệu Tú Phương vẫn đang lải nhải chửi bới.

Còn Chu Minh Khải đứng đó.

Bất động.

Như một pho tượng bị thời gian bào mòn.

Nhìn theo hướng chiếc xe của tôi rời đi, không nhúc nhích.

Tôi khởi động xe.

Trong xe, nhạc nhẹ nhàng vang lên.

Tôi hạ cửa kính, để ánh nắng buổi trưa và làn gió lướt qua gương mặt.

Tôi lái xe rời khỏi khu chợ cũ kỹ ấy.

Cũng là rời khỏi hoàn toàn quá khứ không muốn nhớ lại.

Tôi biết.

Từ nay về sau.

Cuộc đời chúng tôi sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.

Anh ta và mẹ anh ta sẽ bị nhốt mãi trong địa ngục do chính họ tạo ra.

Giày vò lẫn nhau, mục nát theo năm tháng.

Còn tôi.

Sẽ lái chiếc xe của mình, mang theo “May Mắn”.

Đi về phía tương lai rộng lớn, rực rỡ và đầy ánh sáng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...