600.000 Tệ Và Một Cuộc Hôn Nhân Tan Vỡ
Chương 7
“Cẩn Cẩn? Cậu còn nghe không?” Giọng Du Du kéo tôi trở lại.
“Tớ nghe.” Giọng tôi khẽ run. “Du Du… có thể tìm được chứng cứ không?”
“Đang đào tiếp rồi! Hồ sơ cũ hơi khó, nhưng đã có hướng thì kiểu gì cũng lôi ra được! Đợi tin tốt của tớ!”
Cúp máy.
Tôi và Tiểu Hiểu nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Nhưng đều hiểu—
Nếu chuyện này là thật…
thì cuộc đời của Trần Hạo…
chỉ là một vở kịch bi hài.
Còn cuộc hôn nhân của tôi—
cuối cùng cũng lộ ra căn bệnh sâu nhất của nó.
Không phải tiền.
Mà là—
một gia đình mục ruỗng từ gốc rễ.
7.
Hiệu suất của bên điều tra khiến người ta phải rùng mình.
Chỉ trong vài ngày, dưới tác động của tiền bạc và các mối quan hệ, một bản báo cáo dày cộp đã được đặt trước mặt tôi.
Bên trong có bản ghi âm lời khai của hàng xóm cũ, vài tấm ảnh cũ tuy mờ nhưng đủ nói lên vấn đề.
Trong ảnh, Lưu Kim Hoa và người chồng hiện tại đã có những hành vi thân mật từ trước khi bà ta góa chồng. Thậm chí còn có một bản sao mờ của hồ sơ bồi thường tai nạn năm đó, cho thấy số tiền thực nhận cao hơn rất nhiều so với con số bà ta từng nói ra bên ngoài, nhưng dòng tiền sau đó lại mập mờ không rõ.
Dù không có bằng chứng ADN tuyệt đối, nhưng tất cả các dấu hiệu gián tiếp đều chỉ về một sự thật đáng sợ.
Trần Hạo… là con của người chồng trước.
Còn Trần Duệ… là đứa con bà ta sinh ra trong lúc ngoại tình, với người chồng hiện tại.
Bà ta lấy phần lớn tiền bồi thường—đánh đổi bằng mạng sống của chồng cũ—để nuôi người tình và đứa con của họ.
Còn đứa con của người chồng đã chết…
thì bị đối xử lạnh nhạt, khắt khe như một gánh nặng.
Tôi nhìn những tài liệu đó, tay chân lạnh buốt.
Không phải vì sợ.
Mà là vì thấy buồn cười cho Trần Hạo.
Cả đời anh ta khao khát được mẹ công nhận, cố gắng làm một đứa con hiếu thảo, ra sức giữ gìn một gia đình tưởng như êm ấm nhưng thực chất đã mục ruỗng từ lâu.
Đến cuối cùng…
anh ta chỉ là một kẻ ngoài cuộc bị lợi dụng.
Sau khi cân nhắc rất lâu, tôi vẫn quyết định đưa những thứ này cho anh ta xem.
Ít nhất—
anh ta có quyền biết mình đã bảo vệ thứ gì suốt bao năm qua.
Và tôi tin, đây sẽ là cú đánh chí mạng nhất vào Lưu Kim Hoa… và cái gia đình đó.
Tôi hẹn Trần Hạo ở quán cà phê dưới chung cư của tôi.
Mấy ngày không gặp, anh ta tiều tụy thấy rõ. Râu ria lởm chởm, ánh mắt tối sầm.
Anh ta đẩy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký về phía tôi, giọng khàn đặc:
“Anh ký rồi. Nhà… vài hôm nữa anh sẽ dọn đi. Về phía mẹ anh, bên công an nói nếu em chịu hòa giải thì có thể…”
“Anh xem cái này trước đi.”
Tôi đẩy túi tài liệu về phía anh ta, cắt ngang lời.
Trần Hạo nhìn tôi một cái, mở ra.
Ban đầu là khó hiểu.
Sau đó là sững sờ.
Rồi đến không thể tin nổi.
Cuối cùng—
là sụp đổ hoàn toàn.
Tay anh ta run dữ dội, giấy tờ kêu sột soạt. Sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xanh xám, môi run lên nhưng không thốt nổi một lời.
“Không thể… không thể nào…”
Anh ta lẩm bẩm như mất trí.
“Em lừa anh… đúng không Kiều Cẩn? Em muốn trả thù nên bịa ra chuyện này để lừa anh, đúng không?!”
Đôi mắt đỏ ngầu, anh ta bất ngờ nắm chặt cổ tay tôi, lực mạnh đến đau nhói.
“Tôi không cần phải lừa anh.”
Tôi nhìn anh ta, bình tĩnh đến lạnh lùng, thậm chí có chút thương hại.
“Tất cả đều có thể kiểm chứng.”
“Anh thử nghĩ lại đi—từ nhỏ đến lớn, mẹ anh đối xử với anh thế nào? Còn với Trần Duệ thì sao?”
“Số tiền bồi thường năm đó… anh đã từng nhìn thấy bao nhiêu?”
“Lúc bà ta lấy tiền của tôi cho Trần Duệ mua nhà… có một giây nào do dự không?”
Mỗi câu hỏi—
đều như búa tạ nện xuống.
Trần Hạo buông tay, ngã phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu, phát ra âm thanh nghẹn ngào như con thú bị thương.
Sự thật…
luôn tàn nhẫn hơn lời nói dối.
Rất lâu sau, anh ta mới ngẩng lên.
Gương mặt đầy nước mắt.
Ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ.
“Vì sao em lại nói cho anh biết…”
Giọng anh ta vỡ nát.
“Bởi vì anh nên biết.”
“Tất cả những gì anh liều mạng bảo vệ… thực ra là thứ gì.”